ĐÔI LỜI TÂM SỰ CÙNG BÁC SĨ LƯƠNG

ĐÔI LỜI TÂM SỰ CÙNG BÁC SĨ LƯƠNG.
Hôm nay tình cờ thấy bài viết này nên ngu dân tui muốn có đôi nói với bác sĩ.
Bác sĩ à,
Trong vụ án này thì tôi tin rằng bác sĩ bị oan thật. Và tôi xin chia buồn cùng bác sĩ và gia đình.
Tuy nhiên, tôi xin nhắc cho bác sĩ biết rằng cái oan đó đâu phải tới bây giờ mới xuất hiện. Nó xuất hiện từ rất lâu rồi, với mọi tầng lớp trong xã hội, từ người nông dân tới tầng lớp trí thức.
Và hôm nay, nó xuất hiện trong cuộc đời của bác sĩ thì cũng chỉ là một sự ngẫu nhiên mà thôi.
Và tôi tin rằng, bác sĩ không phải là người chịu nỗi oan khuất cuối cùng đâu. Xã hội này sẽ còn nhiều người nữa phải gánh chịu như thế.
Mà nói cho cùng, bác sĩ không phải là không có trách nhiệm với sự oan của mình đâu nhé! Trước khi sự việc này xảy ra, xã hội đã có bao nhiêu oan khuất khác, bao nhiêu sai trái khác trong ngành y. Bác sĩ biết cả, nhưng bác sĩ không lên tiếng để phản đối, để ngăn chặn, bác sĩ quyết định im lặng để mặc cho nó diễn ra và tiếp tục diễn ra. Vậy thì hôm nay, nó diễn ra trong cuộc đời của bác sĩ thì có gì lạ đâu. Và nó sẽ đến trong cuộc đời của nhiều bác sĩ khác theo cách mà nó đến với bác sĩ, và theo cách mà những bác sĩ khác im lặng như bác sĩ đã làm trước đây.
Đừng hờn giỗi, đừng oán trách.
Cái đó không phải là hành động của một người trưởng thành. Đó là cách xử sự của trẻ con bác sĩ ạ.
Thay vì hờn giỗi thì hãy mạnh mẽ đứng lên để đấu tranh với nó để không ai sau bác sĩ phải chịu thêm nỗi oan khuất khác, đó mới là sự trưởng thành.
Hy vọng vài năm trong tù sẽ giúp bác sĩ trưởng thành hơn.
See Translation

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *